Matthieu 10,10

« Ne prenez ni sac pour la route, ni deux tuniques, ni sandales, ni bâton, car l’ouvrier mérite sa nourriture. »
L’exigence radicale que Jésus adresse à ses Apôtres est de vivre dans la pauvreté évangélique et dans une confiance totale en Dieu lorsqu’ils sont envoyés annoncer la Bonne Nouvelle. La proclamation de l’Évangile doit s’accompagner du don gratuit de soi, de la guérison des malades, sans rechercher ni l’argent ni les avantages matériels. Les disciples sont envoyés les mains vides, afin que leur propre vie devienne un témoignage de la providence de Dieu.
La plus grande peur de l’être humain, à toutes les époques, est celle du manque. Il est naturel de chercher les biens nécessaires pour répondre aux besoins essentiels de la vie. Cependant, lorsque cette recherche se transforme en accumulation par crainte du lendemain, les richesses deviennent une chaîne qui empêche de faire confiance à Dieu.

L’expérience du peuple d’Israel pendant les quarante années passées au désert nous offre une profonde leçon. À plusieurs reprises, le peuple s’est plaint à Dieu du manque de nourriture et d’eau. La peur de mourir les poussait à vouloir conserver la manne, alors même que Dieu avait ordonné de ne rien garder pour le lendemain (Ex 16,19-20). Par cette épreuve, Dieu voulait leur apprendre qu’Il prend soin de son peuple jour après jour.
C’est pourquoi, lorsque Jésus enseigne à ses disciples à prier, Il ne leur demande pas de solliciter des richesses abondantes, mais simplement : « Donne-nous aujourd’hui notre pain de ce jour » (Mt 6,11). Cette demande exprime le cœur de celui qui vit chaque journée dans la confiance, accueillant de Dieu ce qui lui est nécessaire.
Jésus ajoute encore : « Ne vous faites donc pas tant de souci pour votre vie : de quoi mangerez-vous ?… Cherchez d’abord le Royaume de Dieu et sa justice, et tout cela vous sera donné par surcroît » (Mt 6,25.33). Voilà le fondement de la vie du disciple : donner la première place au Royaume de Dieu et remettre toute son existence entre les mains du Père.

En vietnamien

Mt 10,10
« Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi giày dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được
nuôi ăn. »

Đòi hỏi tận căn mà Chúa Giê-su dành cho các Tông đồ là khi ra đi loan báo Tin Mừng, các ông phải sống tinh
thần khó nghèo và tín thác. Việc rao giảng phải đi đôi với việc cho đi nhưng không, chữa lành bệnh tật, không
tìm kiếm lợi lộc hay tiền bạc, cũng không cậy dựa vào những bảo đảm vật chất. Các ông được sai đi với đôi bàn tay trống, để chính đời sống của mình trở thành chứng tá cho niềm tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa.

Nỗi sợ lớn của con người ở mọi thời đại là sự thiếu thốn. Việc tìm kiếm của cải để đáp ứng những nhu cầu thiết yếu là điều bình thường. Tuy nhiên, khi nhu cầu ấy biến thành sự tích trữ vì lo sợ cho ngày mai, con người rất dễ bị của cải trói buộc và đánh mất niềm tín thác nơi Thiên Chúa.

Kinh nghiệm của dân Israel trong bốn mươi năm sa mạc là một bài học sâu sắc. Họ nhiều lần than trách Thiên Chúa vì thiếu lương thực và nước uống. Nỗi sợ chết khiến họ muốn tích trữ, ngay cả khi Thiên Chúa đã ban manna và truyền không được để dành cho ngày hôm sau Xh 16,19-20. Thiên Chúa muốn họ học biết rằng mỗi ngày Ngài đều chăm sóc và nuôi dưỡng dân của Ngài.

Chính vì thế, khi dạy các môn đệ cầu nguyện, Chúa Giê-su không dạy xin của cải dư đầy, nhưng chỉ xin: « Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày » (Mt 6,11). Lời cầu ấy diễn tả một tâm hồn biết sống từng ngày trong niềm tín thác, đón nhận những gì cần thiết từ bàn tay yêu thương của Chúa.

Hơn nữa, Chúa Giê-su còn khẳng định: « Anh em đừng lo lắng về mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc… Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những điều kia, Người sẽ thêm cho » (Mt 6,25.33). Đó chính là nền tảng của đời sống người môn đệ: ưu tiên cho Nước Trời và đặt trọn niềm tin nơi Thiên Chúa.

Các môn đệ được Chúa gọi và sai đi với một điều kiện rất đặc biệt: không sở hữu điều gì để bám víu. Đòi hỏi ấy không hề dễ thực hiện, nhưng chính trong sự nghèo khó ấy, các ông học biết rằng Đấng sai mình cũng sẽ chăm sóc mình. Vì thế, Chúa Giê-su trấn an các ông: « Vì thợ thì đáng được nuôi ăn » (Mt 10,10). Người thợ của Nước Trời không sống nhờ sự bảo đảm của của cải, nhưng sống nhờ sự trung tín và lòng quảng đại của Thiên Chúa, Đấng luôn quan phòng và không bao giờ bỏ rơi những ai dấn thân phục vụ Tin Mừng.

Un commentaire

Ajouter un commentaire

Votre adresse e-mail ne sera pas publiée. Les champs obligatoires sont indiqués avec *

Ce site utilise Akismet pour réduire les indésirables. En savoir plus sur la façon dont les données de vos commentaires sont traitées.